|
Xin
mời đọc một số tác phẩm cuả Du Sơn Lãng Tử 遊山浪子.
Một trưa hè
dòng sông đang tắm nắng,
Phơi dáng
đài lượn uốn bãi cát xinh.
Vài con
nước lạc rơi sỏi đá tình,
Bầy cá dại
theo đàn tìm chổ mới.
Có một nàng
quàng chân ngồi ngóng đợi,
Cả buổi
chiều im lặng xót xa trông.
Ai thất
hẹn lời hứa vẫn còn nồng,
Tại nơi này
có dòng sông làm chứng.
Hoa còn nhớ hai
người ôm nhau đứng,
Dáng trai làng hùng
dũng xứng hiên ngang.
Ép lòng nhau ẩn
hiện bóng tre tàng,
Và lúc ấy
đôi chim rình thủ thỉ.
Họ nói
nhiều buồn vui rồi năn nỉ,
Sông nguồn nào
hiểu rõ chuyện đau thương.
Chỉ cầu
mong hai đứa mộng bình thường,
Lấy sông này làm
nơi mà thề thốt.
* * *
Gió lượn
sóng dịu dàng chiều nắng đốt,
Cuộc tình này
trang trải biết về đâu?
Nàng đợi
mãi thương thân lệ tủi sầu,
Xin trời cao
thúc dục lòng ráng đợi.
Nhưng ai
ngờ trên đường vội vã tới,
Viên đạn
đồng nghiệt ngã lủng tim anh.
Giờ phút
cuối tàn hơi vẫn cố dành…
Mong tìm được
nhẩn vàng mang dạm hỏi.
Tay run rẩy
cầu xin giờ hấp hối,
Dù một phút hy
vọng để gặp nàng.
Anh ngã gục bên
dòng úa cỏ tang,
Xin tha thứ
những gì anh lỡ hứa
Em ngơ ngẩn
ngồi đợi lòng chan chứa,
Hứa với
chàng chờ mãi đến mùa thu.
Dù đêm
đến sương mây phủ trăng mù,
Người
đã lạnh nhưng tình còn hơi ấm.
* * *
Rồi bỗng
đâu tiếng kêu từ vực thẳm,
Của đàn
vượn u buồn giữa màn đêm.
Thức tỉnh
nàng vỡ mộng lệ ướt mềm,
Đành lủi
thủi ra về lòng tức tối.
Chỉ dòng sông
mới hiểu người có tội,
Trời nhẫn
tâm rẻ chia mối tình đầu.
Để nàng
buồn dang dở mộng về sau,
Hồn chàng
vẫn lang thang ngoài âm giới.
Hóa cây dừa
trăm năm hoài đứng đợi,
Rồi từ
đó cứ đến mỗi trăng rằm.
Có một nàng áo
tím tìm về thăm,
Hòng hy vọng
gặp lại người trong mộng.
Nối tình
xưa không uổng lòng mong ngóng,
Nàng vẫn
tới cho dù nắng hay mưa.
Ngày hôm nay xuân
muộn sắp giao thừa,
Câu chuyện tình
bên dòng truyền tụng mãi.
Du Sơn
Lãng Tử 遊山浪子 <photo>
(Khoá
1965/1968)
10 Tháng 7, 2006 -
Bắc California, U.S.A.
|