|
QUA
ĐÈO NGANG
Bước tới Đèo Ngang bóng xế
tà,
Cỏ cây chen đá lá chen hoa.
Lom khom dưới núi tiều vài chú,
Lác đác bên sông rợ mấy nhà,
Nhớ nước đau lòng con quốc
quốc,
Thương nhà mỏi miệng cái gia
gia.
Dừng chân đứng lại trời
non nước,
Một mảnh tình riêng ta với ta.
Bà Huyện Thanh Quan
RA BẾN
( Kính họa bài “ Qua Đèo Ngang”
của Bà Huyện Thanh Quan )
Bước đến đầu sông
nắng sắp tà,
Thuyền nan nương gió, sóng thêu hoa.
Hà Ra* lưu luyến người xa chốn,
Xóm Bóng* chia tay kẻ vắng nhà.
Trời khóc, mưa dầm
thương xứ Mẹ,
Người buồn lệ đổ
nhớ thôn gia.
Ghềnh hoang, bãi vắng đêm u tịch,
Lặng lẽ lưng trời… hút bóng
ta.
*
Lặng lẽ lưng trời, hút bóng
ta,
Trùng dương mấy hướng?
Hỡi thuyền gia!
Lênh đênh sông nước đời
xa cội,
Trôi nổi ngàn khơi kiếp vắng
nhà.
Nghe sóng thì thào cùng biển cả,
Nhìn mây thổn thức với
trăng hoa.
Bao năm đất khách, mơ về
xứ,
Cứ mỗi chiều thu bóng ác tà.
( Một chiều nhớ nhà )
Du Sơn Lãng Tử 遊山浪子
Bắc California, U.S.A., 31 Tháng 8, 2007
(*) Cửa Hà Ra, Khu Xóm Bóng nơi tàu ra
khơi ở Nha Trang.
|