THƠ TẶNG THẦY LƯƠNG VĨNH THÁI

 

 

 

 

 

THƠ TẶNG THẦY LƯƠNG VĨNH THÁI

 

Thầy tôi đó, bên kia bờ Đông Hải,

Lương tâm nghề, trao trọn bấy nhiêu năm.

Vĩnh viễn muôn đời ḷng tôi c̣n nhớ măi,

Thái B́nh Dương, cho tôi nhắn vài câu.

 

Học nơi thầy, ḷng tôi luôn ghi nhớ,

Tṛ chuyện nhau, ôn lại kỷ niệm xưa.

Khải Minh đó, mái trường xưa c̣n đấy,

Minh bạch rằng:  Tṛ cũ vẫn c̣n đây!

 

Muôn vạn kiếp, ḷng tôi luôn kính mến,

Đời gian truân, không xao lăng tim tôi.

Kính dâng thầy một đôi lời chúc tụng,

Mến chúc thầy vui hưởng tuổi văn niên.

 

 

NHA TRANG QUÊ TÔI

 

Nha Trang biển đẹp sóng êm,

Trang hoà khiêm nhă êm đềm nên thơ.

miền cát trắng bến mơ,

Miền trung quê ấy bên bờ biển Đông.

Quê tôi cảnh đẹp hết ḷng,

Hương thơm tao nhă bóng hồng khắp nơi.

Cát vàng mây trắng biển khơi,

Trắng sùi bọt nước nhấp nhơi sóng vào.

Đắm say biển rộng núi cao,

Hồn tôi say đắm không sao tỏ bày.

Du hồn dạo cảnh đó đây,

Khách xa dừng bước sum vầy Nha Trang.

Phương trời góc biển thênh thang,

Xa nhà nhớ cảnh Nha Trang quê hiền.

 

 

NHỚ NHA THÀNH

 

Nha Trang đó, quê nhà tôi mong nhớ,

Trang sách nào, diễn tả nỗi nhớ mong.

một nơi quê hiền thêm nắng ấm,

Miền thuỳ dương, mời gọi khách phương xa.

Quê hương tôi với hàng dương cao ngút,

Hương quê nhà thơm tựa đoá hoa xuân.

Cát mịn màng, trôi theo ḍng nước biển,

Trắng một vùng, trông tựa bức tranh tiên.

Thắm thoát bao năm, tôi dừng chân đất khách,

Ḷng xôn xao, tôi chạnh nhớ Nha Thành.

Du mộng đẹp, tôi về thăm quê cũ,

Khách xa nhà, ôn lại kỷ niệm xưa.

Phương trời ấy, tôi c̣n đamg luyến tiếc,

Xa quê nhà, tôi vẫn nhớ quê tôi.

 

 

 

Phan Gia Dùng (Dennis Phan) 潘家墉

Khoá 1971/1974 团结班

Tháng 03, 2006, Los Angeles, California, U.S.A.